Dữ liệu cá nhân quan trọng như thế nào?
Nghe có vẻ kì lạ, nhưng thực chất càng ngày càng có nhiều người muốn sử dụng “quyền được lãng quên” của mình trong thế giới số. Đó cũng là một quyền lợi quan trọng đảm bảo sự riêng tư, sự tự kiểm soát những gì mà chúng ta từng mong đợi.

Việc công bố của Dự luật Bảo vệ Dữ liệu (Data Protection Bill) vào ngày 7/8 vừa qua là một bước tiến quan trọng trong việc đảm bảo rằng chúng ta nắm quyền kiểm soát thông tin cá nhân của mình. Như Matt Hancock, Bộ trưởng Bộ Kĩ thuật số của Anh đã từng nói, dự luật này cho người dùng "quyền được lãng quên". Điều này có nghĩa là chúng ta có thể yêu cầu các doanh nghiệp xóa dữ liệu cá nhân của chúng ta. Ngoài ra, dự luật cũng sẽ cho phép chúng ta thu hồi sự chấp thuận sử dụng dữ liệu từ một doanh nghiệp một cách dễ dàng, đồng thời các công ty sẽ phải đạt được sự đồng thuận một cách rõ ràng trước khi có thể sử dụng những thứ vốn dĩ không thuộc về họ.
Quyền được lãng quên không chỉ gói gọn trong thế giới của những người thích cuộc đời trầm lặng, chuyên chăm bẵm cho cuộc sống riêng tư của mình, chẳng hạn như lỡ có những tấm ảnh xấu để đời, những khoảnh khắc bẽ mặt khó quên, những kỉ niệm đau buồn không bao giờ muốn gợi nhớ lại nữa…
Trong khi chúng ta còn đang bận nhìn chằm chằm vào màn hình, đánh mật khẩu hay đánh dấu vào các ô nhỏ, nhận thức của chúng ta về những gì được coi là "bình thường" và những điều tạo nên sự riêng tư trong thế giới trực tuyến đã bị hao mòn. Chắc hẳn không nhiều người chú trọng đến vấn đề này: con người hiện đại đang giao một lượng lớn dữ liệu cá nhân cho các công ty như Facebook, thường theo một cách thiếu suy nghĩ.

Đường ranh giới của những điều được chấp nhận đang được viết lại, để các doanh nghiệp và thương hiệu của họ phải làm nhiều hơn để có được dữ liệu cá nhân của chúng ta. Nhưng vậy vẫn chưa đủ, vì dữ liệu của chúng ta là một tài sản có giá trị và là thứ mà các công ty muốn. Cong người cần phải được cất lên tiếng nói về cách mà chúng được sử dụng, ai được sử dụng chúng, đồng thời chúng ta cũng phải có tùy chọn được giữ bí mật.
Như vậy, với quy định mới này, con người ta sẽ được gì?
Chúng ta sẽ phải chọn lọc những thứ mà chúng ta cho phép xuất hiện trong đời sống của mình, cụ thể là những thương hiệu nào đó. Nghĩa là bạn sẽ chỉ cấp quyền truy cập dữ liệu cho những công ty mà bạn tin tưởng. Trong quá khứ đã có quá nhiều vụ rò rỉ dữ liệu gây thiệt hại không hề nhỏ cho cả đôi bên.
Dữ liệu giờ đây không còn là thứ miễn phí có thể thu thập một cách quá dễ dàng nữa. Nếu một công ty nhận dữ liệu cá nhân của bạn, đồng nghĩa nó đã được cho phép sử dụng dữ liệu của chúng ta để loại bỏ những rắc rối, phức tạp hay bất kì vấn đề nào gây khó khăn cho người dùng.

Hãy thấu hiểu cốt lõi của dự luật Bảo vệ Dữ liệu mở rộng quyền riêng tư này. Nó không được soạn thảo để hạn chế hay trì trệ công việc kinh doanh, thể hiện thói quan liêu cửa quyền mà thay vào đó là đảm bảo quyền tự do cơ bản của con người: Quyền được riêng tư.
Dự luật này sẽ cho phép ICO phạt các doanh nghiệp tới 17 triệu bảng Anh (hơn 500 tỷ đồng) hoặc 4% doanh thu toàn cầu của họ, một khoản tiền phạt hoàn toàn có thể đánh sập một vài doanh nghiệp nhỏ một cách dễ dàng. Tuy nhiên, trừ khi quyền hạn bị thu thập là quá lớn, có nguy cơ các công ty sẽ cố tình phớt lờ dự luật và giẫm đạp lên quyền riêng tư của người dùng.
Khi chúng ta tiến lên phía trước, bước vào một thế giới mà dữ liệu sẽ điều khiển mọi thứ, từ xe cộ cho đến chính phủ, việc chúng ta hiểu rõ quyền kiểm soát của mình là rất quan trọng. Hãy đánh dấu ranh giới rõ ràng về những gì có thể chấp nhận được, những gì không, và chúng ta phải làm ngay trước khi quá muộn.
XuanDung